11.18.2016

Mother of success

Chỉ có duy nhất một thứ, là văn chương, thực sự dạy được cho chúng ta về thất bại. Nhiều người nghĩ cũng làm được việc ấy là tôn giáo, hay nói đúng hơn là cái mà người ta hay gọi là "tu tập", nhưng tôi cho nghĩ thế là sai.

Càng ngày tôi càng cho rằng tu tập chính là một tấm khiên nữa mà càng ngày càng nhiều người sắm lấy cho mình để giương ra bên ngoài, đúng hơn là thêm một lớp màn nữa bọc lên sự giả dối cố hữu của chúng ta, sự giả dối ấy có sẵn, và sự tu tập thường không phá bỏ đi được, trái lại còn nhân thêm lên nhiều lần.

Tôi thấy có rất nhiều người rao giảng về tu tập, và đương nhiên, về buông bỏ, về chấp nhận, rất nhiều thứ, nhưng dường như tu tập đối với họ còn hàm ý nhiều lợi ích hơn nhiều, rốt cuộc lại vẫn chỉ là một sự hướng chăm chăm tới các lợi ích, chỉ cách nói là có khác đi, và như vậy thì có là gì khác đâu ngoài giả dối về sự giả dối? Đấy là còn chưa kể sự tự tin vô song của những nhà hiền triết thuần thành các kỹ năng thu khí và làm đẹp cho tâm hồn - càng tự tin, con người càng đê tiện. Chưa kể, xét cho cùng, cứu rỗi mà con đường tu tập hướng đến, có phải là lợi ích không? Chấp vào ngộ có phải khác với các thứ "chấp" khác không, hay về cơ bản vẫn thế? Điều này dường như đặc biệt rõ ở những "lối tu tập tắt", những con đường tắt như Mật tông, cực kỳ thịnh hành những năm trở lại đây.

Nhưng tôi cũng không muốn đi sâu vào đó, mặc dù nỗi ác cảm ở tôi chỉ mỗi lúc một thêm lớn trước đủ mọi thứ biểu hiện kiểu như vậy. Cứu rỗi đâu phải là cứu rỗi khi nó vẫn cứ là cứu rỗi.

Nhưng văn chương - một số văn chương - thực sự không buồn quan tâm đến thành công. Thành công trong cuộc đời làm nên các tiểu sử nhiều người đọc, nhưng thất bại trong cuộc đời lại làm nên các văn chương lớn, những thứ không bao giờ là best-seller, rất may vì như vậy.